SEESON 0
ngang
doc
doc
ngang
doc
doc

Ngày thứ 6 diệu kỳ

Hà Nội,
Người viết:

Tác giả: Moon

Ảnh: Unsplash & SEESON

“Mình mong đợi ngày nào nhất trong tuần?”

Đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân như vậy chưa? Và đâu là câu trả lời?

Không ít lần tôi tự hỏi mình câu này. Mãi tới gần đây, tôi mới tìm được đáp án cho riêng mình: Thứ 6.

“Nốt hôm nay thôi!”

“Cố làm nốt hôm nay, mai ngày kia được nghỉ rồi!”

“Hôm nay viết cho xong đi, chị còn gửi khách!”

“Cố làm hết hôm nay, rồi tối anh đưa đi chơi!”

Lời động viên (và cả thúc giục) tôi được nghe nhiều nhất ngày này, từ chính bản thân mình và cả những người xung quanh. Nó như lời hứa hẹn về một phần thưởng mà tôi (và cả họ) sẽ nhận được sau đó. Và bởi vì ai cũng có quà, nên người ta có vẻ đỡ chèn ép nhau hơn, thông cảm với nhau thêm một ít, bỏ qua cho nhau nhiều hơn một tẹo. Vì thế mà người ta “có tâm” hơn khi dùng mệnh đề “nốt hôm nay thôi” để khích lệ nhau. Cũng vì thế, tôi gọi Thứ 6 là ngày của “tình thân mến thân”.

30 Tết phiên bản mini

Tôi chỉ vừa bật ra suy nghĩ này trong đầu: Thứ 6 và 30 Tết cũng có đôi nét tương đồng. Bận thì bận thật, nhưng ai cũng háo hức, khẩn trương hoàn thành những dang dở ngày cũ, chờ đón những niềm vui mới mẻ đang tới gần. Với 30 Tết, đó là một năm mới đầy hi vọng. Còn với ngày Thứ 6 thì đó chỉ đơn giản là 2 ngày nghỉ xả hơi cuối tuần. Ngày 30 Tết mệt thì mệt nhưng bao giờ cũng vui nhất. Thứ 6 cũng vậy, ngày bận nhất trong tuần nhưng lại mang tới cho người ta cái háo hức của kì nghỉ ngắn ngày.

Nếu không có ngày thứ 6…

Thì chắc là sẽ không có nhiều người hạnh phúc như bây giờ.

Ngày Thứ 2 sẽ không còn là câu chuyện “kinh dị”.

Vì ngày nào cũng như nhau, có gì đâu mà tiếc 2 ngày Thứ 7 và Chủ nhật?

Ngày nào cũng đi làm là cách nhanh nhất để tước đi niềm vui nhỏ nhoi của bản thân. Ngày nào bạn cũng làm việc đó, gặp những con người đó, ra khỏi nhà vào giờ đó, đi trên con đường đó. Chẳng có gì mới mẻ, chẳng có gì để khám phá. Ngày nào cũng đều đều như nhau, không có thăng hoa, cũng chẳng có “down mood”. Tự ép mình làm việc 7/7 là cách hoàn hảo để khiến cảm xúc bản thân trơ lì.

Một tuần có 7 ngày, cũng như cuộc sống có nhiều cung bậc. Bản chất của cuộc sống là vậy, chẳng có ai chỉ sống toàn niềm vui mà không cần tới sự buồn bã. Niềm vui và nỗi buồn luôn song hành cùng nhau, có cái này thì ta mới thấu cảm được ý nghĩa của cái kia. Tới đây, tôi lại nhớ đến cô bé Riley của Inside Out năm 2015. Trên hành trình tìm lại sự cân bằng cho tâm hồn mình, chính sự buồn bã của Sad mới là liều thuốc hữu hiệu để Riley thêm trân trọng những phút giây vui vẻ mà Joy mang lại, giúp em lấy lại cân bằng trong cuộc sống đầy trắc trở nhưng tràn đầy cảm xúc.

Một tuần cũng thế, luôn có ngày đầu và ngày cuối. Ta không thể trông đợi ngày nào cũng vui chơi và nghỉ ngơi. Chắc chắn sẽ có những lúc chán nản, mệt mỏi, sợ hãi, ta mới thấy được ý nghĩa của những ngày cuối tuần. Mọi thứ luôn cần song hành cùng nhau, để ta luôn được ở trạng thái cân bằng, thay vì chơi vơi, mất kiểm soát cảm xúc như Riley trong Inside Out.

Với tôi, ngày Thứ 6 đóng vai trò như một “trigger” mở ra món quà mang tên “Thứ 7, Chủ nhật”. Chắc chắn tôi luôn mong Thứ 6 đến thật nhanh, với tất cả sự diệu kỳ nó mang lại.

Hãy cho mình được tận hưởng 52 cái 30 Tết trong năm!

XEM THÊM

     
    Chat