SEESON 0
ngang
ngang
ngang
ngang
ngang
doc

Nhắm mắt lại, bạn nhìn thấy gì?

Hà Nội,
Người viết:

Tác giả: Ann
Ảnh: Ann

Nếu nhắm mắt lại, bạn sẽ nhìn thấy gì?


Trong khi một phần của thành phố còn đang say ngủ, ở phần còn lại, một ngày mới đã bắt đầu. 


Ở mỗi ngõ ngách của cái đô thị ngàn năm tuổi này, bình minh lại mang một dáng hình rất khác nhưng chung quy lại, đều thân thuộc như thể nó đã thấm đượm vào từng ô cửa, từng gánh hàng rong, từng gốc cây cổ thụ... Thân quen lắm, tự nhiên lắm. Nhưng lạ một nhẽ, hễ cái gì thân thuộc quá, ngỡ như chẳng bao giờ rời xa, lại dễ bị lãng quên, dễ bị bỏ qua trong cái guồng quay hối hả của những thức mới mẻ chợt đến chợt đi này.


Cho đến khi, tới một ngày, ta sắp xa xứ thật.


Một sớm mai mùa hè, tôi vùng dậy, chạy ra ngoài con ngõ nhỏ, hít hà cái mùi của bình minh, như thể chỉ chút nữa thôi, nó sẽ vuột đi mất. 


Cái mùi thô mộc, nguyên sơ của sự sống quấn lấy chân khi tôi len lỏi qua khu chợ hẹp. Mùi gia vị ấm nồng, mùi măng ngai ngái của những quầy hàng đồ khô. Mùi mằn mặn, tanh tanh của những hàng tôm hàng cá. Mùi đất ẩm, mùi hăng của hành lá, mùi tươi roi rói của những sạp hàng rau củ,... Nhưng lẫn trong đó có cả mùi của sự hối hả, của mưu sinh. Chẳng biết tự bao giờ, người ta đã quen với những khu chợ họp nhộn nhịp tờ mờ sáng mà có khi, chỉ vài giờ sau, đã không còn sót lại một chút bóng dáng.


Men theo những con ngõ nhỏ, có mùi gì đó thơm nức mũi, kéo tôi lại. Một mùi hương rất quen thuộc, quen tới nỗi cái dạ dày đã réo gọi tên trước cả khi tôi kịp nhận ra: hàng phở sáng. Ừ nhỉ, ngay đầu khúc quanh đã thấy có làn khói trắng cuộn bốc lên từ cái nồi sắt to đựng nước dùng thơm mùi hành nướng, mùi hồi quế, nghe đã thấy ngòn ngọt, đậm đà. Thèm phở quá. Người chồng còn đang bày biện bàn ghế, xếp từng giỏ đũa, hộp khăn giấy. Người vợ thì luôn tay xếp bánh phở trắng nõn, tô hành lá và ớt xanh đỏ đã được thái sẵn lên chiếc bàn sắt đầy những loại gia vị và bát tô xếp chồng lên nhau. Chỉ chút nữa thôi, hàng quán này sẽ tấp nập những người đi tập thể dục về, sà vào làm một bát cho ấm bụng, cả những cô cậu học trò đeo khăn quàng đỏ được bố mẹ chở đi ăn sáng trước khi tới lớp… Chợt nghĩ, bấy lâu nay chuyện ăn sáng thường vội vàng và hối hả, mấy khi mình đủ thảnh thơi mà thưởng thức một tô phở thực trọn vẹn?


Dò dẫm trên đoạn đường đất đầy sỏi đá, rộng chỉ vài bước chân, bầu không khí của bình minh nơi xóm đường tàu này là sự hòa trộn phức tạp của mùi hương, như được cô đặc lại, tách biệt với những góc cạnh khác của thành phố. Mùi đất ẩm còn ngai ngái sau trận mưa tối qua, quyện với mùi sắt thép và dầu đặc trưng nơi đường tàu dễ làm nhiều người ngán ngẩm. Nhưng lẫn trong đó có cả mùi cà phê thơm dẻo, đặc quánh từ cửa sổ một ngôi nhà nằm ngay lề đường tàu. Cà phê sáng, mà cà phê pha phin hẳn hỏi, là cái thú từ xưa của người Hà Nội, mà có khi giờ chỉ còn lác đác đâu đó những tách cà phê pha phin tại nhà bởi những cụ ông, cụ bà còn giữ thói quen này. Nhắc đến cà phê, lại nhớ mùi báo mới in, mùi mực còn ấm khi lần giở những tờ giấy báo mỏng tang ngày xưa ấy. Giờ báo vẫn còn, nhưng cũng không mấy khi nghe tiếng rao mỗi sáng nữa, chẳng biết tự bao giờ. Chân thực, phức tạp và khó để lột tả, khu đường tàu vẫn luôn khiến tôi cảm thấy hỗn mang, nửa vui, nửa buồn.


Rời khỏi sự chật hẹp, đông đúc nơi đường tàu, hồ Tây mở ra một thế giới khác. Với tôi, hồ Tây quá đỗi quen thuộc, không biết tôi đã thong dong thả hồn ở đây biết bao nhiêu lần, nhưng hồ Tây, ở mỗi một thời điểm lại như vẽ lại một bức tranh mới hoàn toàn. Hiếm có sự mừng rỡ nào thuần khiết, trong trẻo như một đứa trẻ khi nhìn thấy nước. Hồ Tây với tôi luôn là vậy, và nó còn gợi cảm hơn, thanh thuần hơn dưới ánh bình minh. Tôi hít một hơi đầy phổi, mùi của nước, của gió, của sự mênh mang trải dài. Mùi tanh của gió hồ thổi vào, mùi lá cây mát rượi sau mưa, mùi âm ẩm của ngày sương mù nhẹ buổi sáng. Thật dễ để cảm thấy mình nhỏ bé trước mỗi khung cảnh rộng lớn, nhưng hồ Tây với tôi như là nhà, là nơi trở về. Tôi chỉ thấy đầy ắp một niềm yêu thương và thân thuộc.


Đi mãi, đi miết, nơi đâu cũng thấy những mùi hương thân thuộc. Mùi mưa sắp đến, mùi mồ hôi đong đầy trong gió khi tạt qua góc sân khu tập thể nơi các bác hưu trí chơi đánh bóng chuyền, mùi quấy cháo bột cho đám trẻ nhỏ,... Có một nỗi mênh mang bỗng ùa về, rằng, đã bao lâu rồi tôi không để tâm hồn mình chạm vào những điều bé nhỏ gần gụi ấy?


Nếu nhắm mắt lại, tôi nhìn thấy gì?


Những điều thân thuộc.

XEM THÊM

    Chat