SEESON 0
doc
doc
doc
doc
doc
Lifestyle

BẠN SẼ LÀM KHÁC CHỨ?

Hà Nội,
Người viết:

Người viết: Y

Ảnh: Sưu tầm

Dạo gần đây, mình bắt đầu quay trở lại với những con chữ, với việc viết lách. Những con chữ cứ thế tuôn trào mỗi khi mình có mạch cảm xúc, và không còn kỳ vọng. 

Mình yêu thích viết, mình phải thừa nhận như vậy, dù nó mới hoàn toàn với mình. Những câu chữ thật đẹp. Cảm xúc được tuôn trào dưới những ngón tay lướt trên bàn phím khiến mình thấy nhẹ, đẹp và thanh thản. Một thứ cảm giác mình có, gần giống như khi thiền. 
Nhưng chỉ cần khi khởi phát sự kỳ vọng,
Rằng bài viết của mình sẽ tốt
Rằng mọi người sẽ mến đọc nó
Rằng mình sẽ không bị thất vọng với chính những câu chữ của mình
Rằng việc viết lách sẽ là, một trong những giá trị của mình...
 
Thì, nỗi sợ viết sẽ đến, 
Mình sợ, 
Sợ phải thừa nhận với chính bản thân mình rằng, mình yêu việc viết.
Sợ những lời phán xét câu chữ từ chính bản thân mình, rằng, nó không đủ tốt.
Sợ những bài viết của mình sẽ không được đón nhận...
 
Và, dòng cảm xúc đứt.
 
Yêu và kỳ vọng hay yêu và sợ, như hai mặt của đồng xu luôn tồn tại trong mình, đặc biệt với việc viết lách, và mình nghĩ, tồn tại trong tất cả mỗi chúng ta, đúng với bạn chứ? Bạn sợ thứ bạn yêu với nhiều kỳ vọng.
 
Đơn giản thôi, khi nhìn thấy "crush" của mình đang đứng bên kia đường, bạn có dám qua và tự nhiên bắt chuyện không?
Nếu bạn đã kỳ vọng mình không giống như một thằng ngốc.
Nếu bạn đã kỳ vọng "crush" sẽ yêu thích bạn, thậm chí ngay trong lần nói chuyện này. 
Và bạn sợ, đúng chứ?
 
Nhưng bạn sẽ dám, nếu bạn đơn giản nhận diện ra chính sự kỳ vọng và nỗi sợ của bản thân. Tặc lưỡi, "Không thích mình à, trông mình ngu ngơ à? Có sao không nhỉ? Trái đất vẫn quay và hoa vẫn nở. Mất cơ hội này ta sửa sai và tìm cơ hội khác, vậy thôi". Ít nhất, phải biết trân trọng cơ hội gặp mặt crush này chứ, phải vậy không?
 
Bạn hiểu điều mình muốn nhắn nhủ chứ? Mình cũng như bạn, chúng ta đều sống với cả tình yêu và nỗi sợ, tình yêu và sự kỳ vọng, hay nói những cách khác là tin tưởng và thất vọng hay trân trọng và vứt bỏ... 
 
Điều quan trọng nhất, là mình và bạn, nhận thức được điều này, đừng chối bỏ nỗi sợ, sự kỳ vọng. Hãy dũng cảm thừa nhận nó. 
Tin mình, phủ nhận hay tảng lờ nó không khiến sự kỳ vọng hay nỗi sợ trở thành bong bóng vỡ tan đâu.
Nó sẽ vẫn hiện diện, ở đó, bên trong mỗi chúng ta. 
 
Nhận thức được điều này mới chỉ là bước 1, dĩ nhiên từ 0 lên 1 luôn là bước quan trọng nhất, nhưng chưa đủ, vẫn là một hành trình dài (và "thú vị") để học và trải nghiệm thêm với chính bạn và mình đó. 
Với mình, hành trình này sẽ là sự xoay chuyển nguồn gốc của mọi thứ mình làm, mình làm vì yêu? hay mình làm vì sợ? 
Mình sẽ tin tưởng người khác?
Mình sẽ yêu việc mình làm?
Mình sẽ trân trọng mọi thứ đến với mình?
Mình sẽ biết ơn những khoảnh khắc hiện tại?
Mình sẽ tin vào chính mình?
 
Vẫn sẽ có những lúc loay hoay, buông bỏ, nỗi sợ áp chế trên hành trình dài này, nhưng bạn à, ít nhất hãy vững tin, vì sẽ luôn có nhiều hơn 1 người cũng đang như bạn, bên bạn trên hành trình mang tên "cuộc đời" này. 
 
Và, nghĩ thử xem, bạn sẽ làm gì khác đi nếu bạn chuyển nỗi sợ thành tình yêu không kỳ vọng?



GỢI Ý CỦA SEESON


XEM THÊM

     
    Chat